Ngày buồn nuối tiếc theo nhau chết
Trăng khuyết đêm nao đã chớm đầy
Nắng đã mênh mang niềm luyến tiếc
Những chiều thoi thóp bóng hoàng hôn.

Không gian ứ đọng thương cùng nhớ
Gió lạnh hằng đêm luống ngại ngùng
Hằng đêm mộng tưởng thường dang dở
Vì trời run những thoáng bâng khuâng.

Vì hồn từ dạo yêu đương ấy
Biết ngậm ngùi đi các lối sầu
Nhặt đã đầy tay ngàn cánh lá
Tâm tư vàng vỏ xác mùa thu.

Mùa thu này đến êm như khói
Mưa cũng mong manh nắng cũng buồn
Nên những ngày qua như muốn nói
Người yêu ơi ! sợ quá thời gian.

Đêm qua trong mộng mơ thương nhớ
Thấy giửa mùa thu ngập lá vàng
Một đóa linh hồn rơi lạc lỏng
Trong chiều tan tác ánh chiều tan.

Người đi nghe xót xa nhiều lắm
Nước mắt như sương ám kín chiều
Nghe nặng hồn đấy mi mắt nhắm
Trời mây dài.....ôi....biết mấy cô liêu.

Người tìm về giấc mơ xưa đó
Kỷ niệm lên hương đắm đuối buồn
Năm tháng xa rồi năm tháng cũ
Tìm về đâu nữa hỡi hoàng hôn.

Mùa thu lạnh quá mông mênh quá
Mộng giửa đêm qua đứt nữa chừng
Ai nhặt cho lòng thêm cánh lá
Viết tình thư LỆ gửi người xa.

( Sưu Tầm)

Bài thơ này hồi khoảng 20 tuổi Tiểu Trâm được cô bạn cùng xóm cho mượn bản chép tay, có chú thích tác giả bài thơ này tên LỆ, là người tình lâu nhất....10 năm.... của NS PHẠM DUY. Bà ở Đà Lạt và là người tình lâu năm mà không có con với ông....?..... Mối tình kéo dài trong đau khổ vì ông rất đào hoa!!!!......

Gia đình buộc bà phải sang Pháp với gia đình, bỏ lại mối tình dài 10 năm chưa đoạn kết, ngày ra đi bà viết để lại cho ông 4 bài thơ, bài thơ này dài nhất và là bài hay nhất của bà. Không biết sự thật ra sao Tiểu Trâm chỉ đọc bản chép tay thấy hay và tội cho người trong cuộc vì cũng trùng tên với bạn của mình nên Tiểu Trâm chép lại giờ post lên đây nếu anh chị nào biết rỏ hơn xuất xứ bài thơ xin góp ý và cho Tiểu Trâm được biết tận tường hơn. @}-